16 November 2009

Em muốn được ôm anh...



Em muốn được ôm anh
Khi chúng mình nắm tay nhau trên cây cầu cổ
Ánh hoàng hôn dần buông trên thành phố
Và con sông Neckar xanh thẫm êm đềm

Sự sống sẽ nảy sinh từ bóng đêm
Từ những quán cà phê nhỏ xinh trên hè phố
Từ những tiệm bánh mùi sô cô la thơm đắng
Em sẽ hôn anh
Ngay dưới một hiên nhà

Và cơn dông sẽ bao phủ đôi ta
Trong vòng vây của hơi mưa mát lạnh
Nụ hôn nóng, vòng tay xiết mạnh
Hằn lên da thịt dấu vết những đê mê

Cả thành phố sẽ tắm mát thỏa thuê
Trong cơn dông một trăm năm sau không lặp lại
Những vạt mưa cứ đuổi nhau mê mải
Như trò chơi bất tận của yêu đương

Sáng hôm sau, anh sẽ dắt em ra quảng trường
Mua tặng em một bông cẩm chướng
"Cho tất cả những yêu thương nồng ấm
Em đã tặng anh
Ngay dưới một hiên nhà"
                                                         (_st_)

===============o0o===============


Hà Nội mùa đông, những ngọn đèn vàng, những hàng ngô nướng, đôi lứa yêu nhau :) Hôm nay là 1 ngày Hà Nội như thế, phóng xe trên con đường hun hút gió, thèm lắm một hơi ấm từ phía sau. Mùa đông sinh ra có lẽ là để nhắc nhở con người ta cần phải đi tìm một điều gì đó sưởi ấm lòng mình qua một mùa giá buốt. Chẳng thế mà cái mùa này cũng là mùa hao tiền tốn của nhất, chỉ vì đây cũng là mùa... cưới :D

Bài thơ dễ thương và lãng mạn, ngay từ tiêu đề cho đến nội dung. Umm, tình yêu chỉ thế thôi, nhè nhẹ mà tinh tế... đủ để làm cho chúng ta không vui, không buồn, mà hạnh phúc. Hạnh phúc vì yêu và được yêu, vì cho đi và được nhận lại... :)

Chợt nghĩ, 1406 hugs 'n kisses của mình, chắc chắn sẽ có hơn 1 được như bài thơ này :)

0 comments:

Post a Comment